31/10/2010

Thảo luận "Các cách chống trộm xe máy... "


Trước khi tham khổ các ý kiến trên trời dưới biển, bạn nên xem quái xế biểu diễn tay nghề; không quá 3 nốt nhạc: Tập hợp các Video clip chôm xe mọi lúc mọi nơi 

Diễn đàn Vozforums: Đóng góp các cách chống trộm xe máy... 
 
Ta lắp 1 cái công tắc (o/-) cho hệ thống điện xe máy
công tắc giấu chỗ gần tay lái á

khi khóa xe ta tắt ( ngắt điện) mịa nó đi, trộm nó có phá được khóa thì cũng ngồi đó gọi mẹ thoai
khi nào ta ta bật lại là được


mịa, cái ý tưởng này có từ thời napoleeoong cởi truồng

khóa càng, khóa cổ, khóa đĩa...

có mà trộm vào mắt  

đi xe đạp là biện pháp tốt nhất bạn ạ, chẳng bao jờ lo mất xe máy

Đi xe bus nữa vừa mát mắt vừa an toàn

đi xe đạp thì dễ mất hơn =)), xe máy khoá đĩa khoá càng còn ươợc, xe đạp khoá xe mà ko khoá vào cái gì thì nó vác cả xe lẫn khoá

Mua cái ống bơm, mỗi khi để xe xong hút mẹ hết xăng ra, lúc cần đi thì lại đổ vào lại
// thằng nào siêng đến nỗi mang can xăng đi trộm xe thì cũng đáng dc thưởng cái xe đấy

Tâm lý thằng trộm xe là cân đối giữa lợi ích và nguy cơ: Nếu bạn có 1 cái xe cùi + 3, 4 cái khóa bảo vệ nó, thì chẳng có thằng trộm xe nào đi chọn xe của bạn mà ăn trộm.

đi ăn trôm xe đi, chắng lo mất.

Thôi thế này, ko dùng ổ khóa nữa, cứ câu điện trực tiếp. Chổ cái ổ khóa bịt mũ lại. Tâm lí thằng ăn trộm là phải phá khóa -> lấy xe, giờ ko có khóa nên nó hụt hẫn đành bỏ qua

Khoá chân chống giữa =))

khóe đĩa thì chắc chắn nhất
còn khóa càng nó lấy ống tuýp bẻ 1 cái là đi
khóa cổ thì lắc cổ 1 cái là đi lun
//cái công tắc đó thường thì người ta gắn trong cốp xe


Chỉ cần tháo đc 4 con ốc cố định đĩa với mâm là cứ thế mà đi thôi, khóa vẫn còn trên đĩa. ..? 






hoặc là lấy xích, quấn vòng quanh xe độ 15-20 vòng, chỗ nào cũng móc vào :|:|, xích hoặc là dây thép loại chắc ấy, nếu cảm thấy chưa an toàn thì làm 2-3 cái như vậy, rồi tiếp theo là lấy mấy cái khoá chống cắt khoá nào vào , có thể khoá 2-3 cái cho nó an tâm ...

khoá thế nào thì khoá chứ khoá đến độ mình cũng mở ko kịp thì :(

Khóa kiểu bác này chắc thàng trôm nó trộm cái khóa của bác chứ trộm xe làm j để bị công an thó

Mình cũng mới làm thế cho chiếc xe của mình. Mình đấu giữa cực âm của acquy 1 cái công tawcs9 công tắc quả nhót ), rồi dấu công tắc này vão chỗ nào kín trong cốp. Bàn đạp cũng tháo ra cho gọn, cất vào cốp. Thằng nào mà phá khóa ra đc cũng chỉ biết dắt xe thôi, ko thể nổ đc máy
Hôm nọ cho người khác mượn xe mà quên koo nhắc, thế là họ loay hoay mãi k nổ máy đc, định đạp thì lại ko thấy cần đạp đâu

2 thằng to khỏe nó hốt cả xe của cậu cho vào xe thùng. về tha hồ mà vọc

hình như loại có lục giác vặn rồi mới cắm chìa khóa đc phải kg
nó vẫn lắc cổ dắt đi như thường thôi


Không, khóa này chìa bằng inox mỏng dính lại có nắp bán nguyệt trên mặt khóa. Có thể chìa nó mỏng nên vam đút vào cũng khó đủ lực để bẻ

Dùng khóa vân tay, khóa giọng nói, mắt, blah blah ...

Hôm nào ngón tay bác bị đau, giọng bác bị khàn thì bác ngồi khóc chứ ko phải trộm đâu. Cơ quan em cũng chấm công vân tay nên em biết

Như thế này thì mất vào mắt!
   

vài cái mẹo vặt:
- dựng chân chống đứng, dí sát đầu xe vào một vật cản gì đó
- ko bao giờ để số 0 => trộm nó dắt thử ko được phải về số
- đặt xe ở vị trí khuất 1 chút, đặt lon, ống bơ lên pô xe ...

Khóa từ của Honda thì được nhưng khóa từ của Piaggio thi trộm vẫn ngồi khóc mà bác

nói chung quan trọng nhất là phải cảnh giác, còn mấy cái mẹo trên nhằm làm chậm thời gian trộm nó bẻ khoa và tăng khả năng gây tiếng động.

Nếu xét về loại xe (cơ giới) mà không sợ bị mất thì có: "Xe lu". Cho nó trôm thì cả ngày vẫn chưa đi ra khỏi ngoại thành HN

đi xe để nó tàn tàn bẩn bẩn tí đỡ trộm dòm ngó
hjx , một biện pháp đơn giản và hiệu quả nhất là không đi xe máy , mà tốt nhất là ở nhà cho lành bởi vì đi bộ thì cũng bị mất .... mạng


Đi bộ có ngày sẽ mất giày & dép đấy 



nếu là xe honda thì ở IC có 1 dây đen sọc trắng, kiếm 1 sợi dây nhỏ thui nhưng ngon ngon 1 tý, 1 đầu nối với dây đen xọc trắng, 1 đầu nối với 1 cái công tắc, kiếm thêm 1 sợi nữa, 1 đầu nối với công tắc, 1 đầu nối với khung sườn xe

+ Mở công tắc >>> đề, đạp >>> hok nổ
+ Tắt công tắc >>> nổ

Xe mình làm theo kiểu này, thoát mất xe 1 lần

đổi ctắc còi thành đề + tháo cần đạp, thêm cái còi hơi nữa
thằng nào mở khóa ấn đề (cũ) là còi kêu ầm ĩ

Hôm tết ở gần nhà chị em trong Diễn có 1 chú đi SH vào đánh bạc, cứ lúi húi ở trong xới, bọn kia đánh hẳn xe ô tô đến khiêng con SH đi.
Rất đàng hoàng nên người ngoài nhìn vào tưởng là xe thằng này hỏng phải khiêng đi sửa.
Lát sau thằng bé ra tìm xe ko thấy đâu mọi người mới biết là chộm.

theo em bác đi xe máy thì tháo cái bánh xe
đi oto thì tháo cái vô lăng ra
trộm có lấy cũng chả chạy hđc

tốt nhất là các bác đi xe thuê luôn 1 thằng coi xe đi cùng . Dừng , đỗ ở đâu cho nó đứng đấy , lưu yk là phải trả tiền công cho nó cao hơn giá trị xe của mình không nó khuân luôn xe mình ra chỗ cầm đồ đấy

anyway, trên này đã từng có 1 bác chỉ 1 cách thấy khá hay,đang định làm thử: đấu đường điện đánh lửa với xi-nhan trái/phải; phải để xi-nhan trái or phải thì mới khởi động đc

làm phát cháy xi nhan ngay


tới nơi thì rút dây tăng áp ra

GPS TRACKER
Công dụng
1. Hỗ trợ ngắt điện (tắt máy xe hoàn toàn ) .

2. Khi mở máy xe ngay lập tức thiết bị gọi báo về số dt của bạn

3. Xác định tọa độ ví trí xe bằng 1 tin nhắn .

4. Giám sát hoạt động của xe ( đi đâu - về đâu) thông qua chương trình bản đồ Google Map.

5. Hoạt động tốt trong vùng tín hiệu sóng yếu, làm việc tốt ngay cả trong điều kiện hạn chế bầu trời (mây đen) hoặc trong các tòa nhà cao tầng

6. Hỗ trợ gọi báo động cho cả 3 số điện thoại cài sẵn

7. Hỗ trợ kiểm tra địa điểm , thời gian thực bằng tin nhắn SMS

gắn khoảng 1/2 kg C4 vào, cứ lên đề máy hay dẫn xe đi 1 phát là

Kiếm 1 đoạn xích tầm 30 phân , loại to chắc . bỏ sẵn trong cốp xe + thêm cái ổ Master nữa . Khi nào để xe ở đâu thì lấy khúc xích ấy qua quấn 1 2 vòng vào bánh , khóa ổ master lại . Làm quen tay thì chỉ mất 1 phút để khóa và 1 phút để mở thôi , em thấy cũng nhanh , mà lại an toàn

Làm cái khóa chân là an toàn rầu ... xem mấy đoạn clip do chủ quan hay sao ý, mấy cái xe bị mất ko thấy đoạn nó mở khóa chân

Mình thấy dùng GPS thì cũng công nghệ đấy, nhưng mà nó giúp tìm lại xe thui. Chứ không giúp cho thằng ăn trộm ngán mà không lấy.

Mình đang tính làm 1 cái cảm biến đặc biệt. 1 cái gắn ở xe, 1 cái đeo vào chìa khóa hoặc ở người(Dùng sóng hồng ngoài, radio). Khi hai thiết bị này gần nhau thì mới mở khóa điện cho xe. Lúc đó mở khóa xe mới nổ.

Em tính thế này nhá
1. Lắp một cái công tắc ngắt điện bật chìa khóa thì phải bật công tắc mới lên điện
2. Lắp một cái công tắc bật lên thì mới nổ máy được
3. Lắp thêm một cái phải bật lên mới vào số và đi được(cái này chỉ áp dụng cho xe số nha)
4. Mua khoảng 10m xích inox vào mấy cái khóa chống cắt để khóa xe tiện thể cả khóa càng khóa đĩa luôn
Ưu điểm là cái này thì trộm nhìn thấy nó cũng chả buồn xông vào, thường chúng nó chỉ trộm xe nào hớ hênh thôi
Nhược điểm là nếu nhà mình có việc j` hay là nó vào ăn cắp xe khác của nhà thì đợi đến lúc tháo xong cái đông đấy thì thg trộm nó cũng về đến nhà rồi

Chế công tắc phụ là tiện lợi và an toàn nhất, vấn đề là chỗ lắp phải hiểm hóc và tiện tay, mình đã thấy 1 bác chế công tắc phụ chính là xoay cái chụp tay lái, hay đáo để.




--------------------


Tranhung09 bình:

NÓI CHUNG: Những cách trên đều có lợi , tuy nhiên hôm nào say rượu thì chỉ có vất xe, đi taxi về.
TÚM LẠI:       Một m2 có ba thằng ăn trộm, nên cảnh giác mọi lúc mọi nơi.
                        Kết hợp đồ nghề bảo vệ cổ điển lẫn hại điện càng tốt.
BÌNH CHỌN: Phát minh chế công tắc phụ có từ thời Napoleon còn ở truồng. Tuy đơn giản nhưng là      chiêu độc.
CHIÊU CUỐI:




Google thi dịch cùng Lại Văn Sâm

VTC - Xem lại đoạn clip dịch sai của MC Lại Văn Sâm 

MC của Ai là triệu phú đã khiến nhiều người bất ngờ khi cố gắng phiên dịch cho ngôi sao điện ảnh Ngô Ngạn Tổ.

Dù lễ bế mạc LHP Quốc Tế Việt Nam đã kết thúc được vài ngày, thế nhưng cho đến tận bây giờ, nhiều người vẫn bàn đi tán lại về sai sót đáng tiếc của Lại Văn Sâm trong buổi tối hôm đó.

Thậm chí, nhiều dân mạng còn cắt riêng đoạn MC kỳ cựu này làm phiên dịch cho ngôi sao điện ảnh Ngô Ngạn Tổ và phát tán rộng rãi trên mạng. 

Ngô Ngạn Tổ: Good evening lady and gentlemen. I just want to say what a pleasure and honor I have been to take part, take place in the first Vietnam international film festival in this beatiful city of Hanoi on it 1000 years birthday.

Google dịch  : Xin chào quý bà và quý ông. Tôi chỉ muốn nói những gì một niềm vui và vinh dự mà tôi đã được tham gia, diễn ra trong lễ hội phim quốc tế Việt Nam lần đầu tiên trong thành phố xinh đẹp của Hà Nội vào ngày sinh nhật nó năm 1000.

Lại Văn Sâm: Vâng, Ngô Ngạn Tổ có... gửi tới lời chào tới tất cả n...hững người biết anh, hâm mộ anh qua những tiếng reo hò khi anh xuất hiện. Cảm ơn tất cả mọi người đã chào đón anh ở thủ đô Hà Nội, nơi mà anh cũng biết rất nhiều qua báo, đài...


Ngô Ngạn Tổ: I think this week has been full of new and interesting challenges for everyone, but what true is passion of film is very much alive here.

Google dịch  : Tôi nghĩ trong tuần này đã được đầy đủ các thách thức mới và thú vị cho mọi người, nhưng những gì thật sự là niềm đam mê của bộ phim là rất nhiều còn sống ở đây.

Lại Văn Sâm: Và anh ấy cũng rất phấn khởi khi được mời tới dự liên hoan phim quốc tế lần đâu tiên tổ chức tại Việt Nam và anh ấy tin tưởng rằng với đà này thì điện ảnh Việt Nam sẽ có tương lai rất sáng.


Ngô Ngạn Tổ: I think the goal of any film festival is not only to bring world cinema to local audiences but also bring local cinema to world audiences and I think that’s certainly’s been achieved here.

Google dịch  : Tôi nghĩ rằng mục tiêu của bất kỳ liên hoan phim không chỉ để đưa điện ảnh thế giới để khán giả địa phương mà còn mang lại cho rạp chiếu phim địa phương để khán giả thế giới và tôi nghĩ đó là chắc chắn là đã đạt được ở đây.

Lại Văn Sâm: Và anh ấy nói rằng ở Hà Nội trong những ngày qua thì anh ấy cũng được chứng kiến những dòng người đổ đến các rạp để xem các phim trình chiếu trong liên hoan phim quốc tế như thế nào. Xin cảm ơn! Thank you very much!

Ngô Ngạn Tổ: Thank you!


Kết luận của BGK:

Máy dịch không mướt nhưng bám sát ngôn ngữ người. Còn Em xì theo quán tính, vẽ đường hươu chạy.

-------------------------
Tranhung09 
Giỏi ngoại ngữ chưa hẳn là làm thầy dạy, phiên dịch viên tốt. Kiếm một người phiên dịch có đẳng cấp không dễ tí nào, đặc biệt là phiên dịch mang tính chất đối ngoại.

Thương vụ gỗ sưa trị giá triệu đô - cả làng bàng hoàng với 20 tỷ

Hà Nội: Bí ẩn thương vụ gỗ sưa trị giá triệu đô 30/10/2010 08:53
(VTC News) – Số gỗ sưa 2,6 m3 được cắt ra từ một cây sưa cổ thụ có tuổi đời hàng trăm năm tại thôn Phụ Chính (Chương Mỹ, Hà Nội). Giá ban đầu được phát ra là 28 tỷ đồng, sau nhiều lần “cò kè” của giới lái buôn, thương vụ hoàn tất với giá: 20,5 tỷ đồng. Tuy nhiên, điều khiến các cụ cao niên trong thôn đau đầu lại là việc tìm chỗ chứa số tiền 20,5 tỷ đồng.
Tin liên quan
Vết cưa lưu lại tại cây sưa cổ thụ trong khuôn viên chùa Phụ Chính 

Bán gỗ sưa lấy giá triệu đô để trả nợ

Chiều 29/10 phóng viên có mặt tại thôn Phụ Chính, xã Hòa Chính (Chương Mỹ, Hà Nội). Hai cây sưa cổ thụ cao hàng chục mét tỏa bóng trong khuôn viên chùa Phụ Chính. Đáng chú ý, cây sưa sát cổng chính của chùa còn lưu hai vết cưa cắt. Điều này trái với lời khai ban đầu của một số cá nhân có liên quan tại cơ quan công an rằng số gỗ sưa bị bán là các cành cây gãy rụng được thu gom sau một trận mưa lớn.

Chân tướng sự việc càng đáng ngờ hơn bởi độ "khủng" của hai nhánh gỗ sưa bị đốn hạ. Nhánh thứ nhất cách gốc khoảng 2,5 m có đường kính hơn 40cm. Nhánh thứ hai cách gốc khoảng 1,5m, có đường kính lên tới hơn 60cm. Các nhánh cây này hoàn toàn không có dấu vết bị mục nát.

Lý giải phần nào, ông Vũ Văn Xuyện, trưởng thôn Phụ Chính xã Hòa Chính (Chương Mỹ, Hà Nội), người trực tiếp tham gia vào thương vụ triệu đô này kể lại: mọi chuyện bắt đầu từ cuối tháng 7 khi tập thể lãnh đạo thôn nhận được đơn của các cụ cao niên trong làng nêu vấn đề, công trình xây dựng đình Phụ Chính còn nợ hơn 1 tỷ. Nhiều công trình khác của thôn cần tu sửa mà chính quyền địa phương không cấp kinh phí. Ban lãnh đạo thôn họp và đi đến thống nhất cho khai thác cành già, có sâu, nguy cơ gãy rụng.

Sau đó, thôn đã thành lập "Ban khai thác gỗ sưa" với 22 thành viên. Trong đó có 4 vị thường trực, xây dựng kế hoạch đốn hạ sưa để trả nợ.

“Chúng tôi đã làm văn bản báo cáo lãnh đạo UBND xã Hòa Chính nhưng chờ đợi đến hơn một tháng mà xã không có trả lời. Giữa tháng 9, sau một trận mưa lớn, mộ số cành bị gãy, công việc khai thác gỗ sưa được gấp rút tiến hành”, ông Xuyện cho biết.

“Thâm niên” bán gỗ sưa
Ban đầu, lãnh đạo thôn chỉ cắt một cành đã có dấu hiệu bị mục. Sau đó, tập thể "Ban khai thác gỗ sưa" quyết định đốn thêm một cành khác cho cây sưa… đỡ xấu.

Ngay trong sáng 13/9, khi việc đốn hạ cây sưa được tiến hành, thôn Phụ Chính đã đón gần chục đoàn xe ô tô của giới lái buôn gỗ chầu chực dưới gốc cây sưa để đặt giá. 22 thành viên trong "Ban khai thác gỗ sưa" thôn Phụ Chính quyết định ra giá 26 tỷ cho 2,6 m3 gỗ. Nhưng tuyệt nhiên không thấy ai hỏi mua.

Sau nhiều lần họp bàn, "Ban khai thác gỗ sưa" quyết định hạ giá xuống 23 tỷ. Đến 6/10, người trả giá cao nhất là 20 tỷ, thấp nhất là 12 tỷ. Đến ngày 23/9, tập thể Ban này tiếp tục họp và đưa ra giá chốt: 21 tỷ đồng.

“Đến ngày 15/10, anh Nguyễn Văn Thái ở Đông Kỵ, Từ Sơn, Bắc Ninh đồng ý mua lô gỗ sưa với giá 20,5 tỷ đồng. Mọi thủ tục phía cơ quan chức năng, anh Thái đảm nhận.

Ngày anh Thái giao tiền đặt cọc là 1 tỷ đồng, cả thôn chả ai dám đứng ra đếm tiền vì thấy nhiều quá. Quả thực chúng tôi rất ngỡ ngàng với mức giá… trên trời này. Năm trước thôn cũng bán một súc gỗ sưa với giá 2 triệu/kg. Vụ này, giá gỗ đã lên tới gần 8 triệu/kg”, ông Xuyện nhẩm tính.

Đau đầu tìm chỗ chứa 20,5 tỷ
Tuy nhiên, việc khó khăn nhất lúc này với các cụ cao niên trong thôn Phụ Chính là không biết chứa số tiền 20,5 tỷ đồng vào chỗ nào. Sau nhiều lần bàn bạc, tập thể trong thôn quyết định phương thức chuyển tiền vào tài khoản anh Đinh Công Nhận (con trai ông Đinh Công Thường, Chi hội trưởng Chi hội người cao tuổi thôn Phụ Chính) tại Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam, chi nhánh Hà Nội.

Sau đó, 20,5 tỷ được chia đều ra 10 sổ tiết kiệm mang tên 10 cụ cao niên trong thôn. Các cá nhân này phải làm văn bản xác nhận đây là số tiền thôn gửi nhờ và không được phép rút ra dù chỉ một đồng, nếu không được sự đồng ý của thôn.

Tuy nhiên, sau khi thương vụ buôn bán gỗ sưa bị cơ quan công an phát hiện, điều tra, các cá nhân đứng tên sổ tiết kiệm lập tức mang trả lại lãnh đạo thôn. Lúc này, lãnh đạo thôn Phụ Chính lại đứng ra mua két sắt, để trong chùa Phụ Chính và cắt cử 22 thành viên uy tín trong làng, thay phiên nhau trông giữ ngày đêm.

Ông Xuyện cùng nhiều người khác trong “Ban khai thác gỗ sưa” thôn Phụ Chính khẳng định không hề hay biết gỗ sưa thuộc nhóm gỗ 1A, pháp luật cấm buôn bán.

"Chính quyền địa phương thiếu trách nhiệm"
Ông Lê Văn Bảy 
Trao đổi với phóng viên VTC News, ông Lê Văn Bảy – chủ tịch UBND xã Hòa Chính thừa nhận bản thân ông và lãnh đạo xã đã thiếu trách nhiệm trong việc kiểm tra, để xảy ra sự việc đốn hạ cây sưa ngay đối diện trụ sở làm việc. Ông Bảy cho biết, đầu tháng 9 ông Xuyện đã đề nghị lãnh đạo UBND xã xác nhận và đồng ý cho thôn thu gom các cành cây sưa bị gãy rụng. Ông Bảy đề nghị thôn phải có văn bản mang ra để ủy ban có cơ sở báo cáo lên huyện.

Bất ngờ, ngay trong sáng 13/9, công việc đốn hạ sưa được tiến hành. “Ban đầu các cụ báo miệng là thu gom các cành sưa gãy rụng nhưng nhìn thấy hai súc gỗ đã chặt hạ mà tôi giật mình. Cành gì mà to thế. Đó là một phần thân cây chứ không phải là cành. Ngay khi sự việc xảy ra, lãnh đạo xã đã họp khẩn cấp và yêu cầu dừng chặt hạ, đưa gỗ sưa vào cất tại Nhà văn hóa xã, chờ chỉ đạo cấp trên”, ông Bảy nói.

Ít ngày sau, tổ công tác Hạt kiểm lâm huyện Chương Mỹ có mặt tại xã Hòa Chính tiến hành đo đạc số gỗ bị chặt hạ. Vị chủ tịch UBND xã Hòa Chính thêm một lần ngã ngửa khi đọc kết luận của tổ công tác này: số gỗ sưa có nguồn gốc hợp pháp, người dân được toàn quyền sử dụng.

“Mặc dù từ trước tới nay, tôi chưa nhận được bất kỳ văn bản của cấp trên nào nêu rõ việc gỗ sưa bị cấm buôn bán nhưng tôi hiểu đây là loại gỗ rất quý và phải bảo vệ. Nếu xác nhận như thế thì nguy hiểm quá!”, ông Bảy cho biết.

Đến chiều 29/10, công an huyện Chương Mỹ vẫn tiếp tục điều tra làm rõ vụ mua bán gỗ sưa lớn kỷ lục này.

Phúc Hưng


-------------------------



Nghĩ về lời thề người Đảng viên

Viet-studies: 
thời gian
TRONG MẮT TÔI
Trần Hữu Nghiệp
(nxb Văn Nghệ - 1993)

 
24

Nghĩ về lời thề người Đảng viên

Nghị quyết Ban Chấp hành Trung ương Đảng họp lần thứ ba đặt ra vấn đề bức xúc trước mắt là CHỈNH ĐỐN ĐẢNG.
 
Chỉnh đốn theo Hán Việt từ điển là sửa sang, sắp xếp lại cho chỉnh tề. Sách lại giải thích: “Chỉnh là ngay ngắn” tức là đúng với LỜI THỀ khi xin kết nạp vào Đảng; “Tề là gọn gàng, cắt xén cho đều bằng, như người làm vườn tề cành lá mọc “xịa”, giúp cho chồi non nụ tốt mới đâm ra”. Vậy khi thi hành nghiêm chỉnh Nghị Quyết 3 của Đảng, phải có một số đảng viên được đưa ra khỏi hàng ngũ mà họ đã nương tựa từ nhiều năm rồi. Đấy cũng là bón nhựa lành cho số đảng viên trẻ sẽ kết nạp. Theo tôi, đây không chỉ là một yêu cầu chính trị để giữ nước và dựng nước, mà còn làm “Đạo lý làm người muôn thuở”, vào ở bất cứ nơi nào và thời nào. Vì ở đời, bao giờ kẻ trung thành cũng được kính trọng và kẻ phản bội bị khinh ghét. Từ lúc trẻ ta rất phục Dự Nhượng. Y biết rõ việc báo thù cho chúa là việc khó thành, nhưng vẫn kiên trì nuốt than, giả điên, tranh thủ cầm thanh gươm sắc chờ từng cơ hội thích khách mỏng manh. Vua nước Triệu cảm kích cái lòng “trung thành” ấy nên cho phép kẻ thù “đả long bào” hòng được hả dạ trước khi chết. Tào Tháo đáng ca tụng ở chỗ hết sức kính nể Lời Thề Vườn Đào của Quan Công, dù y đã từng thốt ra cái triết lý là “thà ta phụ người chứ đừng chờ người phụ ta” trong nhân sinh quan ích kỷ tranh giành quyền lực.
 
Chúng ta hẳn biết chuyện Lênin, vài giờ trước khi lìa đời, còn bảo vợ đọc cho nghe chuyện Tình yêu cuộc sống của Jack London. Cụ đã nghĩ gì về anh chàng sắp chết đói trên con đường đi tìm vàng khi anh được cứu vớt đưa lên tàu? Quên hết cảnh đói khổ vừa qua, anh đã bòn rút trong bữa ăn hàng ngày của thuỷ thủ cùng tàu một ít thức ăn chung đem về buồng riêng mình. Lênin chắc đã nghĩ về cái bản chất con người dưới chế độ tư bản mà không khinh miệt cái anh chàng ăn cắp của chung ấy. Bởi trước khi lên tàu, anh ta không có hứa hẹn thề thốt gì cả!
 
Người Đảng viên thì khác. Bởi anh ta đã có LỜI THỀ. Và biết rõ rằng dù có thề thốt hay không, mình vẫn ung dung được sống chung trên tàu như mọi người suốt cuộc hành trình lịch sử của dân tộc.
 
Hơn hai ngàn năm trước, Khổng Tử đã đưa ra nguyên tắc chính trị “Chính Danh”, nếu muốn có quốc thái, dân an. Nghĩa là quan phải đúng đạo quan, biết tu thân, tề gia trước rồi mới mong trị nước; dân phải đúng đạo dân, không vi phạm luật pháp Nhà nước. Và đã là Đảng viên của Đảng Bác Hồ, không được có ý nghĩ chứ đừng nói tới hành vi “bất liêm bất chính”.
 
Khi tuyên thệ trước Đảng kỳ và ảnh Bác, người thề quả quyết giữ vững một điều gì, bất chấp áp lực của thời gian và sự thay đổi hoàn cảnh. Thông thường trong cuộc sống người ta thề trước Trời Đất là vật bất biến khi còn loài người. Ít ai đứng trước núi sông, bởi sông có thể cạn, núi có thể mòn (như sông Ba Lai, núi Châu Thới).
 
Dù cho sông cạn núi mòn
Lòng ta vẫn giữ sắt son lời thề!
 
Quả quyết như thế, bởi người thề dựa vào hai yếu tố:
 
Một là: Ta nắm chắc rằng điều ta thề là mãi mãi đúng, không thể sai lầm được. Cuộc đời ta cứ theo lời thề ấy mà đi.
 
Hai là: Ta tự xét có khả năng và điều kiện thực hiện lời thề ấy.
 
Vậy về mặt chủ quan và mặt khách quan, lời thề trung thành với Đảng không phải là vì tổ chức hay vì những người khác, mà là trung thành với chính bản thân mình. Nay tự nhận xét hai yếu tố trên kia nơi ta không còn đứng vững nữa - tức là ta không còn “tin” rằng hướng đi tới đã chọn cho cuộc đời là đúng – và khả năng tu thân của ta giảm sút nặng trước hiện tại của cuộc sống xa hoa, điều kiện cho ta thực hiện lời thề không còn (ví dụ: vợ ta muốn có nhà lầu, ô tô bằng mọi cách, mà ta không nỡ chống lại) thì sự tiếp tục ở lại của ta trong tổ chức chỉ là sự “ta tự lừa dối mình” và “lừa dối người khác” còn tin vào “nhân vị” của ta trong Đảng. Như trên đã nói, bất cứ sự “lừa dối” nào cũng đáng khinh ghét, ngay cả khi chỉ ta lừa dối bản thân ta. Nhà văn Anh Oscar Wilde từng viết một câu bất hủ: “Không bao giờ ta trung thành với ta hơn khi ta thay đổi” (We are never true to ourselves than are inconsistent). Vậy sự “thay đổi” chỗ đứng của ta từ Đảng viên trở thành quần chúng tức là sự giúp đỡ cho ta trở lại trung thành luôn luôn với chính bản thân mình. Mà sự trung thành luôn luôn được coi trọng, ta thấy dễ chịu vì ta trung thành với chính ta. Đối với tổ chức đã cho ta chỗ đứng, nơi nương tựa, từ bao lâu nay, đấy cũng là sự tỏ lòng biết ơn. Đúng như lời cụ Nguyễn Du trong Truyện Kiều:
 
“Chữ Trinh còn một chút này”
và “Đạo tòng phu lấy chữ Trinh làm đầu”
 
Đúng vậy! Nàng Kiều không nên trao thân mình từng ở trong vòng tay của kẻ khác vào con người mà nàng suốt đời kính trọng và tha thiết yêu đương.
 
(Báo Pháp Luật số kỷ niệm tháng 8 – 1992).


-------------------------



Chuyện đời xưa... và chuyện thời nay (PI)

Viet-studies: 
thời gian
TRONG MẮT TÔI
Trần Hữu Nghiệp
(nxb Văn Nghệ - 1993)

 
22
Chuyện đời xưa... và chuyện thời nay
 
Tại cuộc gặp gỡ đại biểu văn nghệ sĩ ngày 7-10 vừa qua, đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh có đề nghị: “Sáng tác đụng chạm đến “nhà” quan liêu mệnh lệnh nào đó đương chức đương quyền là điều khó… Có khi phải mượn chuyện đời xưa để nói, làm cho ai có tật phải giật mình, phải thấy nhột”.
 
Chuyện đời xưa hay nhất, nhiều nhất là vào thời Xuân Thu Chiến Quốc bên Tàu. Xin kể hai chuyện sau đây, làm đường cong nói nhiều sự thật.
 
1.     Mến con, lo cho cháu, là đại nghĩa
 
Nước Lỗ nhỏ và yếu. Tề lớn mạnh thừa thế cử quân đánh Lỗ. Đến biên giới, tướng tiên phong trông thấy một người đàn bà, tay bồng một đứa bé, tay dắt một đứa bé khác, khi thấy quân Tề kéo đến, vội vàng bỏ đứa nhỏ đương bồng xuống đất, bồng đứa đang dắt lên tay bỏ chạy trốn vào rừng. Đứa bé bị bỏ rơi khóc la ầm ĩ, nhưng người đàn bà cứ chạy, không ngoảnh lại. Viên tướng Tề cho vây bắt, hỏi: “Đứa bé nàng bồng là ai, đứa bẻ bỏ lại là con ai?” Chị phụ nữ trả lời: “Đứa tôi bồng chạy trốn là cháu, rất thông minh; đứa bỏ lại là con ruột tôi. Không thể bế cả hai đứa mà chạy nên đành vì nghĩa lớn, cứu cháu bỏ con, dù lòng đau xót. Làm người vô nghĩa thì không thể vác mặt sống trong nước Lỗ được đâu”.
 
Viên tướng nghe, cho dừng quân lại, cấp tốc về tâu vua Tề: “Nước Lỗ chưa đánh được đâu, bởi một người đàn bà bình thường ở ngoài biên giới mà cũng biết trọng nghĩa, hy sinh con, thời quan lại sĩ phu phục vụ triều đình còn tôn thờ đại nghĩa bậc nào nữa?” Vua Tề cho là phải, truyền rút quân. Vua Lỗ biết chuyện này, tặng cho bà mẹ nọ một trăm tấm lụa và phong hai chữ “nghĩa cô”.
 
Thời còn kháng chiến chống Mỹ, nhiều thanh niên nam nữ hưởng ứng câu thơ “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, mà lòng phơi phới dậy tương lại”, ồ ạt “đi B” (tức là đi chiến đấu ở chiến trường miền Nam). Nhưng cũng không ít cậu con trai ông này, bà nọ, tới tuổi nghĩa vụ quân sự, giỏi lánh né, lại được dễ dàng cấp hộ chiếu sang Tây du học dài hạn. Anh em còn kháo nhau: Có một vị nọ, tiêu chuẩn, cấp bậc, ngang Bộ trưởng, khéo léo thế nào mà cả ba đứa con đều được đi Tây; đứa thứ tư đang chuẩn bị giấy tờ thì bị rủi ro phát hiện ra bệnh tâm thần, nên phải “ách” lại.
 
Trong rừng rậm miền Nam, các chuyện “kháo” nhau giữa một số người am hiểu, không hề dội đi xa; vì “lý do chính trị”, phải giữ mồm mép. Trái lại, cần nêu gương anh dũng hy sinh của các “cậu ấm” khác tại chiến trường, như nhà thơ Lê Anh Xuân (con cụ Ca Văn Thỉnh); Nguyễn Văn Lộc, con trai của bác sĩ Nguyễn Văn Hưởng (lúc ấy là Phó Chủ tịch Uỷ ban Thường vụ Quốc hội), vân vân…
 
 
2.     Sáng việc chung mà tối việc riêng là tự gây cho mình tai hoạ
 
Trịnh Trang Công có chuyện bất hoà với mẹ là Khương Thị, nên đem bà an trí tại ấp Dĩnh. Rồi thề: “Từ rày mẹ con muốn gặp nhau phải xuống suối vàng”. Dân nước Trịnh trách vua bất hiếu; vua cũng hối hận. Dĩnh Khảo Thúc biết chuyện, đem lễ vật dâng Trịnh Bá rồi được giữ ở lại ăn cơm. Khảo Thúc chọn món ngon để riêng không ăn, nói để đem về dâng cho mẹ già ở nhà.
 
Thấy chúa Trịnh sa nước mắt, Khảo Thúc hỏi lý do. Vua nói muốn gặp mẹ, nhưng đã lỡ lời thề rồi, khó xử. Khảo Thúc hiến kế nên đào con đường hầm làm suối vàng, dắt đến nơi mẹ ở. Vua rất ưng ý, bá tánh đều khen ngợi có bầy tôi đa mưu túc trí lo việc nước tuyệt vời. Rõ ràng, họ Dĩnh là một người sáng suốt việc lớn, khéo hiến kế an dân, giữ yên đạo lý.
 
Nhưng sau một cuộc diễn tập, vua thưởng một lộ xa cho cả hai người, là Khảo Thúc và Công tử Ái. Cậy có quyền thế và được tin yêu hơn, Thúc giành cả xe về mình. Do đó, trong một trận giáp chiến với quân nước Hứa, Khảo Thúc bị công tử Ái lén bắn chết khi leo thành, bởi ghét tật tham lam, trục lợi. Người đời lại chê cười: tranh xe, giành của làm chi mà toi mạng?
 
Ông cha ta ngày xưa đọc lại chuyện này, rồi thấm. Cụ Hải Thượng Lãn Ông được Trịnh Sâm mời về Thăng Long chữa bệnh, đã từ chối danh vị Thái y, ròi khi được trọng thưởng cho phép trở về quê, chỉ giữ lại 10 quan đủ ăn đường đi Hà Tĩnh. Về sau, khi hay tin cả gia đình quận Huy, người đỡ đầu đã cất nhắc mình bị sát hại, cụ ghi mấy hàng này để lại cho cháu con trước khi chấm dứt cuốn Ký sự lên kinh: “Ta đã lọt vào chốn danh lợi mà không để danh lợi mê hoặc; miễn cưỡng mà đến, nghênh ngang mà đi. Chẳng bị người đời chê cười chẳng qua nhờ ở cái lòng không biết tham thôi” (dịch nguyên văn). Sau cụ Lê Hữu Trác 60 năm, người đồng hương Nguyễn Công Trứ, suốt một đời dài làm quan vào Nam, ra Bắc, lên voi xuống chó nhiều phen, từ Tuần phủ An Giang bị cách chức và đi làm lính thú ở Quảng Ngãi, rồi trở thành Thừa Thiên Phủ Doãn trước lúc về hưu. Nhưng cụ đã sống một cuộc đời vui thú, ung dung thanh thản tới 81 tuổi. Bí quyết cụ để lại cho chúng ta là câu thơ: “Duy thân giả hoạn hải, ba đào vô nộ tái không chu”. Xin dịch: Bể hoạn dù có sâu mấy đi nữa, sóng gió cũng chẳng bao giờ giận dữ chiếc thuyền không chở món gì”.
 
Nghị quyết Bộ Chính trị báo hiệu sẽ có mưa dông, điều cần thiết cho xã hội bớt oi bức, không khí dịu mát đi, mầm non tươi đẹp nhú lên tô điểm đất nước. Đối với một số cán bộ nào đó có thể là cơn ba đào sắp khởi đầu. Nhưng theo lời cụ Nguyễn Công Trứ vào lúc cuối đời: Lo gì sóng gió nếu khách ngồi trên thuyền “được mắt dương dương người thái thượng” (trích bài thơ “Ngất ngưỡng”) và con thuyền lướt nước vẫn nhẹ tênh, trống không, chẳng chuyên chở cái gì bất chính hay quá nặng nề (như vàng cây, xe cúp, tủ lạnh, tivi… hay bồ nhí, em cưng!)
 
Đã đăng Báo Sài Gòn Giải Phóng năm 1989.
 
3. Lại kể chuyện đời xưa
 
Nào phải chỉ mới từ Nguyễn Trãi mà tổ tiên ta biết rằng “việc nhân nghĩa cốt ở yên dân, quân cứu nước trước cần trừ bạo… đừng đến nỗi nhân dân phải oán, phản” (Bình Ngô đại cáo).
 
Trước đây hàng ngàn năm, người ta đã hiểu: Muốn cho đất nước hanh thông, lòng người thoả mãn, thì phải có kỷ luật đối với kẻ làm hại dân, cất nhắc khen thưởng người có đức, có tài, trung thực, thẳng thắn. Chuyện Chiến Quốc kể:
 
Uy Hậu nước Triệu rất thân với vua Tề, Tề vương sai sứ giả đem thư hỏi thăm bà.
 
Uy Hậu không mở thư, hỏi sứ giả: Chung Li Tử bên ấy vẫn bình yên mạnh khoẻ chứ? Sử sĩ ấy có ăn lương vua hay không, có được áo mặc hay không? Hay vẫn thế, khuyên vua lo cho dân mà đến giờ vẫn chưa được ra làm quan? Còn Nghiệp Dương Tử, thương xót kẻ quan quả, chẩn tế kẻ khốn cùng, sao chưa được triệu ra làm quan? Người con gái Bắc Cung là Anh Nhi Tử, hiền thục có tiếng, không ưa trang sức, sao vua chưa mời vào chầu để nêu gương đức cho mọi người đàn bà trong nước?
 
Thằng Tử Trọng ở Ô Lăng vẫn còn đấy chứ? Đó là một tên gian manh, không trị được vợ con, chuyên làm điều vô dụng cho dân, sao Tề Vương chưa giết đi?
 
Sứ giả rất không bằng lòng, tâu lên Uy Hậu: “Kẻ hạ thần vâng lệnh vua sang thăm Thái Hậu, sao Thái Hậu chưa xem thư mà lại cứ hỏi thăm về những người khác, thế chẳng tôn trọng triều đình và Vua Tề hay sao?”
 
Uy Hậu trả lời: “Dân còn tức phiền, thì đâu có điềm lành cho vua. Nước dân là gốc, triều đình là ngọn. Đấy là ta phải hỏi thăm sức khoẻ chúa ngươi từ gốc trước mà đi lên đó thôi. Trong thư chắc không hề nói điều ta vừa hỏi, vội gì mở ra đọc?”.
 
Suy diễn giản đơn từ chuyện xưa ấy khi có cán bộ từ Trung ương đến, có anh chị em ở địa phương này nọ hay hỏi: “Ông A, ông B “thôi giữ” chức vụ bộ trưởng, cục trưởng, bây giờ làm việc gì? Anh X, chị Y.. có sai lầm đã bị kỷ luật gì chưa, hình thức ra sao? Hỏi vậy cũng chẳng sao! Nhưng sao không hỏi đầu tiên những điều đang làm cho dân là điều gì? Như Uy Hậu nước Triệu, đó chỉ là lòng lo lắng cho triều đình Tề quốc của nhân dân mà thôi: Đã sử dụng hết nhân tài, loại ra bọn cơ hội chưa?
 
Sách Lã Thị Xuân Thu lại chép:
 
Vua Chiêu Vương nước Kinh có bầy tôi tên Thạch Chữ làm quan rất công minh, chính trực, Vua và dân đều thương mến.
 
Một hôm đang đi tuần trong hạt, nghe có kẻ giết người. Thạch Chữ đuổi theo, gần vây bắt được, mới biết can phạm chính là cha mình, bèn quay xe lại, chạy đến trước vua xin được lãnh án chém. Thạch Chữ tâu: “Làm người phải nêu gương trung hiếu để dân noi theo. Con bắt cha là bất hiếu, nhưng làm quan mà bỏ phép vua đâu còn phải tôi trung? Xin vua cho chém đầu tôi làm gương cho ai muốn làm trái phép, giải toả cho gia đình”.
 
Vua rất thương, nói: “Nhà ngươi có đuổi theo, nhưng việc bắt không được, thì có tội gì? Rồi lại tự đến trước vua nhận tội tức là biết giữ phép. Thôi, cứ yên tâm giữ chức vụ cũ, tiếp tục làm quan”.
 
Thạch Chữ lại thưa: “Bao dung, rộng lượng đối với bầy tôi là đấng minh quân, là ơn của Chúa hiền. Nhưng trái phép mà không chịu tội, thì đâu còn là phận tôi trung!”.
 
Thạch Chữ bèn bái vua, bước ra ngoài, cầm gươm tự sát. Chắc là do lòng trung, không muốn cho triều đình do chiếu cố mình mà bị nhân dân chê trách thiếu nghiêm minh. Ngày nay, làm cán bộ lãnh đạo, mà chạy chọt vận động cho con mình mắc tội buôn lậu được tha, có cần biết chuyện cũ ấy chăng?
 
Đời nay, ở Hà Nội độ nào, có một bà lớn, nhân viên Ngân hàng Nhà nước, được giao nhiệm vụ đem tiền mới đổi tiền cũ, tiền rách cho nhân dân rồi thủ tiêu loại giấy rách cũ ấy đi. Nhưng bà ta không đốt đi mà đem tiền cũ đổi lại. Chồng bà ta lại ở trong Ban lãnh đạo Ngân hàng. Khi công an xét hỏi, ông trả lời “Tôi không hề hay biết vợ đã tham ô một món tiền quá lớn và làm quá lâu như vậy!”. Phần anh em công an không phải giỏi nghề bói toán gì mà truy ra được giấy bạc cũ không hề bị đem thủ tiêu, mà chỉ đổi địa phương đem xài ở nơi khác. Công an chỉ tìm câu giải đáp thắc mắc cho một công nhân vệ sinh đổ rác. Tại sao gia đình ấy, tháng này sang tháng khác vẫn hàng ngày ăn những bữa cơm quá sang, lưu lại dấu vết trong thùng rác: lá chuối bó lụa luôn cả cây to, lông gà thiến, xương vịt tiềm, vỏ tôm he lột kho riêm, mu cua gạch, vân vân.. tráng miệng lưu lại là vỏ vải thiều, vỏ lê, táo Tàu, giấy bạc bọc phômát, sôcôla, v.v…
 
Thông thường, muốn hưởng dài dài hằng trăm bữa cơm gia đình “đạm bạc” thế ấy lương bổng của nhà phải nhân lên mấy chục lần. Thế mới có thơ đăng báo, “Chuyện của bà làm ông không biết”. Sách sinh lý học giải thích: Loài người cổ hoặc ở rừng từ lúc lọt lòng, lưỡi và mũi rất thính, có thể đoán được người quen, chỉ nhờ mùi để lại. Càng văn minh, phải thành thạo, hai giác quan ấy cứ lì. Theo cách hiểu biết ấy, cán bộ càng lên cao mà càng quan liêu thì độ tinh nhạy khi vào bàn ăn phải mất dần dần, nên hỏng việc. Hay là chỉ làm ngược lại chuyện Thạch Chữ, người lãnh đạo gương mẫu đã làm?
 
4.     Nói sự thật theo đường cong
 
Tự cổ chí kim, những lời sàm tấu, rỉ tai báo cáo lên trên, thời nào cũng có cả.
 
Nhưng lịch sử phân biệt ra nhiều loại. Có những sàm tấu dễ dàng bỏ qua, nhưng cũng có những thứ “thầy dùi” mà ai cũng ghét.
 
Tôi xin kể lại chuyện Tàu.
 
Trong Tây Hán, Hàn Tín cầm thơ giới thiệu của Trương Lương tìm đến Lưu Bang. Do lòng tự trọng của một đại trí thức, anh ta chưa vội đưa thơ. Bên cạnh Hán Trung Vương đã có lời lẽ ra vào bất lợi mà Phàn Khoái, một người thân tín, cũng hùa theo. Đại để nội dung bàn tàn như sau: Tài năng gì tên đó? Ai cũng biết có lúc không tự làm ra được miếng ăn, nó phải đi xin cơm ở chợ Hoài Âm. Anh hùng gì mà chịu đi lòn trôn một thằng bán thịt!
 
Nghĩ mà thương Thừa tướng Tiêu Hà, một lòng vì dân vì nước, không sợ bị chia ảnh hưởng quyền hành, nhiệt tình tiến cử. Sau mấy tháng nằm chờ “công tác”, Hàn Tín bỏ Hán ra đi. Tiêu Hà hay tin bươn bả đến nhà, chỉ còn đọc bài thơ đề trên vách, mở đầu là hai câu:
 
Anh hùng lỡ vận bước long đong
Thà chịu an thân khỏi thẹn lòng!
 
Hoảng hốt, thừa tướng cưỡi ngựa băng qua rừng lội suối đuổi theo, quên ăn bỏ uống. Gặp lại nhau dưới bóng trăng mờ cuối đêm tại bến Hàn Khê, Tiêu Hà năn nỉ “Xin túc hạ vui lòng quay lại, chờ tôi tâu lên trên một lần nữa. Nếu không ai tin, lần này tôi cũng xin bỏ quan về làng, chẳng ở đất Bao Trung này nữa!”.
 
Đọc truyện không ai chê trách Phàn Khoái, bởi về sau, dũng anh tướng này hết lòng phục thiện. Xuất thân là một anh bán thịt cầy ở chợ Bái, theo Lưu Bang từ ngày đầu, lại mang thêm máu “Công thần” từ ngày dám “đánh ngón bài liều” với Hạng Võ ở Hồng Môn hội yến, làm sao họ Phàn có đủ trình độ kiến thức nhận xét về con người họ Hàn xuất chúng tài năng?
 
Đến lượt Trần Bình, một mưu sĩ xuất sắc nhất, bỏ Sở đến Hán Trung. Lời “rỉ tai” của Chu Bột, một cận thần bên cạnh Lưu Bang, lại thuộc phạm vi sinh hoạt: “Nghe đồn y ta đã ngủ với chị dâu!”. Trong truyện không nói rõ Trần Bình tìm đến chị dâu, hay chính bà chị dâu goá chồng tìm đến anh ta trước. Chu Bột về sau cũng thôi nhắc chuyện đó. Duy vật biện chứng gặp duy vật lịch sử giúp chúng ta hiểu rằng xuất thân là một nông dân ở chế độ phong kiến Tàu, Chu Bột tất nhiên mang theo trong đầu óc đạo đức luận của Khổng Mạnh. Mà nào phải chỉ thời xưa! Trong tác phẩm A.Q chính truyện, Lỗ Tấn đã kể cho ta nghe chuyện anh A.Q bị mọi người rượt đánh, chỉ vì mon men đến gần Vú Ngô, một phụ nữ góa chồng còn đang hừng hực lửa xuân.
 
*
*          *
 
Nhưng đến chuyện Chinh Đông, thì ai cũng căm ghét tên Trương Sỹ Quí. Là một trí thức quan văn to, mỗi lời tấu của y cùng vua Đường Thái Tôn về Tiết Nhân Quý đều có mưu đồ chính trị của một kẻ gian manh. Họ Trương vừa doạ họ Tiết rằng vua Đường có thành kiến với anh thanh niên mang bạch giáp, bạch bào sau một giấc chiêm bao, vừa muốn sử dụng lâu dài tài trí của người vui lòng giữ chức “anh nuôi” hòng mưu lợi cho riêng mình. Chính trị gia thời nay gọi đó là thủ đoạn “cây gậy và của cà rốt” của một thằng cơ hội. Với tâm địa ấy, nó sẽ phản nước hại dân lúc cơ mưu xấu xa bị Từ Mậu Công khéo léo vạch rõ khi giao cho việc đi đánh Ma Thiên Lãnh.
 
*
*          *
 
Bên Tây, thời xưa cũng có chuyện như thế. Và đây không phải hư cấu, mà sử ghi chép rõ ràng.
 
Tại nước Ý, thời phục hưng, hoạ sĩ Coregiơ (Corrège), ở thành Pácmơ (Parme), dựa vào chân thực, vẽ tranh Đức Mẹ với nụ cười âu yếm khi bế Chúa Hài Đồng. Có kẻ ganh tị, tỉ tai tâu lên Giáo Hoàng: “Không vẽ Đức Mẹ với gương mặt đứng đắn trang nghiêm, tức là nó không ngoan đạo!”. Ở thời ấy, một nhận xét kiểu đó thì coi như bị bôi đen lý lịch suốt đời, không ai dám gần.
 
Đến cuối hế kỷ 18 ở Tây Ban Nha, hoạ sĩ thiên tại Gôia (Goya) vẽ nhiều ký hoạ về cảnh khổ của nhân dân, nên bị báo cáo lên trên là cố ý bôi đen chế độ nhà vua. Đến bức hoạ “Nàng Maja khoả thân”, ngày nay đáng giá hàng chục triệu đôla, thì Goya rõ ràng là định bêu xấu cả triều đình, lại vi phạm đạo lý. Bởi ai ai cũng nhận ra người phụ nữ loã lồ kia là một người trong hoàng tộc đang cầm quyền.
 
Cũng vào thời ấy, sử ghi: Khi Napôlêông ngồi đánh bài tại điện Tuylơri (Tuilories) bọn được ban cho chức tước cao lại đứng “chầu rìa” sau lưng. Khi hoàng đế chơi một lá bài hay thì họ giành nhau cúi xuống hôn tay. Cũng như ngày nay có thứ “quân sư quạt điện” sẵn sàng nức nở khen thủ trưởng mình “Thưa anh kính mến, ý kiến anh, em thấy hay thật”. Xét cho cùng kiểu cách nịnh bợ này thật quá chất phác. Chỉ đáng trách những ai vẫn khoái và thích nghe. Người trí thức cơ hội thời xây dựng chủ nghĩa xã hội ranh mãnh hơn nhiều. Chúng ta sẽ thử phác hoạ vài chân dung trong một bài sau.
 
5.     Kẻ cơ hội thời nào cũng có
 
Trong “Nhật ký” của Lép Tônxtôi, có viết một câu não ruột: “Cuộc sống vươn tới văn minh nằm trong trưởng thành như những cây non cùng lớn lên. Nhưng bao giờ con người mới được như những cây cối trong thiên nhiên đang vươn lên giành ánh sáng? Đó cũng là sự đấu tranh, nhưng cuộc đấu tranh trung thực, đơn giản và đẹp. Còn nơi con người thì lắm khi hèn hạ, làm cho tôi căm thù”.
 
Cũng dễ hiểu, trong thiên nhiên, con người là sinh vật duy nhất biết tư duy. Chính tư duy sản xuất ra các khái niệm đã làm đẹp cuộc sống như trung hiếu, tự do, lập trường, quan điểm.
 
Nói đến trí thức,là nói tới tư duy. Họ có thể hy sinh cuộc đời cho một khái niệm cao quý, thì họ cũng có thể vay mượn các khái niệm ấy làm thang leo nhằm lợi ích riêng tư. Kẻ cơ hội thời nào cũng có.
 
Chẳng phải không tính toán trước mà năm 1803, Đặng Trần Thường, tên trí thức cơ hội nhất thời Tây Sơn, chọn sân đền Văn Miếu giữa đất Thăng Long để căng nọc Ngô Thời Nhiệm và rỉ tai bảo thủ hạ đánh cho tới chết. Trên đất thủ đô Paris đúng mười năm trước đó, một nữ chiến sĩ cộng hoà, bà Rôlăng (Roland), đã la to khi bước lên đoạn đầu đài: “Ôi, tự do, tự do! Nhân danh tên mi, đã xảy ra bao nhiêu tội ác”. Vào thời nay, có bao nhiêu anh cơ hội khoác áo đỏ như kỵ sĩ thời Trung Cổ, tự che thân với mũ giáp sắt khi ra trận, đã lợi dụng chữ “bảo vệ lập trường, quan điểm” trong mưu cầu tiến thân, nhằm gạt ra rìa kẻ khác có tài hơn. Gần 100 năm sau Lép Tônxtôi, nhà văn lớn Liên Xô I. Bônđarép gần đây mượn lời nhà đạo diễn phim tài năng Crưmốp, một sĩ quan cực kỳ dũng cảm thời chiến tranh chống Phátxít, than: “Trong xã hội, có hai loại người khổ: đó là người lương thiện trung thực và trí thức có tài năng”.
 
Thực hiện Nghị quyết Bộ Chính trị về cuộc vận động làm trong sạch và nâng cao sức chiến đấu của Đảng, cần quyết tâm phen này làm giảm bớt số người khổ ấy. Muốn vậy, không phải chỉ cần một trái tim rực lửa, mà còn phải có đôi mắt chim ưng, để nhìn vào quá khứ cả chục năm qua, và hành vi hiện tại của mỗi con người. Do bài báo có hạn, xin chỉ giới thiệu ba tác phẩm văn học Liên Xô và Việt Nam mới ra gần đây để ai chưa đọc thì tìm đọc, ai đọc rồi sẽ suy nghĩ thêm: Đó là Thao thức của A.Krôn, Trò chơi của I. Bônđarép và Gương mặt cuộc đời của Hoàng Lại Giang (NXB Văn nghệ TP. HCM). Đấy là những chuyện xảy ra ở hai viện khoa học tự nhiên và một cơ quan văn hoá nghệ thuật, nghĩa là môi trường trí thức 100%.
 
*
*          *
 
Trong Thao thức, có gần một chục trí thức khoa học khác nhau với những tình tiết khác nhau, nổi bật hơn hết là bộ mặt điển hình của phó tiến sĩ Vđôvin. Lợi dụng làn gió chính trị đang dậy lên trong sinh học ở Liên Xô với học thuyết Lưxencô về tính di truyền, y đã sớm ngoi lên cao và trở thành Bí thư Đảng uỷ, thư ký Hội đồng nghiên cứu khoa học của Viện Sinh lý bản thể. Anh ta đã cho ra khỏi viện nhiều trí thức trẻ mà tài năng đầy hứa hẹn, nhưng không ăn cánh. Ăn cháo đá bát, y đã gạt được tiến sĩ Yudin – một nhà khoa học chân chính đã từng thương y chạy vạy khéo mà “gà” cho toàn bộ luận án phó tiến sĩ – ra khỏi danh sách đại biểu đi dự hội nghị quốc tế ở Paris. Lý do báo cáo lên trên là: Tuy là con một nhà cách mạng Nga sống lưu vong ở Pháp, nhưng Yudin, lập trường chính trị chắc gì kiên định. Tất nhiên, người đi thay là Vđôvin, dù y không nói được một câu tiếng Pháp. Phải đợi nhiều năm về sau, khi Lưxencô không còn là chủ tịch Viện Hàn lâm nông học và học thuyết của ông bị phá sản hoàn toàn trước thế giới, giáo sư viện sĩ Uxpenxki sau thắng lợi rực rỡ của Yudin trong một hội thảo quốc tế khác, cũng ở Paris, chân tình tâm sự lúc ngà ngà hơi men: “Năm ấy, đúng ra anh đi thì có lợi cho viện ta nhiều, do hiểu biết rộng và nói tiếng Pháp như mẹ đẻ. Nhưng chắc anh cũng thông cảm: tôi lúc ấy cũng lâm vào “thế kẹt”, mất chức giám đốc viện như chơi!”.
 
Bài báo này viết vào lễ kỷ niệm 70 năm Cách Mạng tháng Mười. Mong toà soạn cho phép tôi “lạc đề” một đoạn, tìm hiểu “cái kẹt” vừa kể.
 
Ngày 16.7.1987 vừa qua, Toà án Tối cao Liên Xô công bố huỷ bỏ án quyết trước năm 1940 đối với 15 nhà khoa học, vì bị xử oan, bắt đi đày ở Xibia rồi qua đời cả ở đó (theo báo Tin tức Matxcơva ngày 16.8.1987). Ai trong số này là bạn chí thân của Uxpenxki, để cho lương tâm viện sĩ day dứt đến ngày cuối cùng vì không dám dũng cảm đứng ra bảo vệ? Phải chăng là nhà bác học canh nông Tsaiamốp, cố vấn của Lênin thời chính sách tân kinh tế, rồi đến khi phong trào hợp tác hoá nông nghiệp ào ào lan rộng, bị kết tội đã viết quá nhiều sách dạy cho nông dân Nga cách tốt nhất để phát triển kinh tế gia đình phụ bằng cách trồng cây gì, nuôi con gì… Điều mà hôm nay Đảng ta gọi là mô hình VAC.
 
Trong Trò chơi của I. Bônđarép, gương mặt của Pexcarép, Phó chủ tịch Uỷ ban điện ảnh chỉ xuất hiện có một lần, nhưng cũng đủ để cho ta hiểu được con người trí thức ấy. Tình cờ giáp mặt nhà đạo diễn Crưmốp vừa mang về cho Tổ quốc huy chương vàng từ Paris với một phim xuất sắc, lấy đề tài bảo vệ thiên nhiên và chống ô nhiễm môi trường, nhà lãnh đạo Paxcarép vì thọt chân từ bé mà khỏi ra mặt trận ngày nào thời chiến tranh, nói: “Riêng tôi, chưa bao giờ ưa thích kịch bản của anh cả. Anh không động viên thanh niên để xây dựng ở Xibia, mà cứ bắt họ trăn trở với câu hỏi muôn thuở: Lương tâm là gì, sống có lý tưởng như thế nào?” Song nổi bật nhất vẫn là Balabanốp, giám đốc xưởng phim. Không chịu nổi tài nghệ tuyệt vời của Crưmốp, anh ta đã tìm cách “hạ” anh trí thức này để vu khống về sinh hoạt, dùng đủ ngón “ném đá giấu tay”. Phao tin Crưmốp “lập trường” không vững, để cho biết đi Mỹ ký hợp đồng, cần có giám đốc xưởng phim đi theo (!). Có phải chăng bọn cơ hội ấy đã đẩy Liên Xô vào hoàn cảnh bi thảm từ 1989?
 
Trong cuốn Gương mặt cuộc đời của nhà văn Hoàng Lại Giang, viện trưởng Trương Ngộ gợi lại gưong mặt viện trưởng Uxpenxki trong Thao thức và phó tiến sĩ Trần Thăng nhắc lại thủ đoạn để ngoi lên của Vđôvin, nhưng có khác là anh này được bạn bè kêu bằng “phó tiến sĩ hữu nghị”. Dù sao, trí thức cơ hội chủ nghĩa ở nước ta cũng có nét đặc thù của nó. Như nữ kỹ sư Phương cầm nhầm tại căng tin gói đường của người khác nặng hơn chỉ 4 lạng, và chuyển trộm nửa ký sinh vật ra ngoài cho con buôn nhằm “cải hoạt gia đình”. Đặc biệt ai đã từng vượt Trường Sơn về Nam thời chống Mỹ sẽ hứng thú đọc truyện về kỹ sư Định, chồng bà Phương ấy. Một cán bộ được cử đi học, làm bí thư chi bộ, thi đỗ ra trường mà không “tình nguyện đi B” thì “khó coi” – Nhưng trước lúc mang ba lô thượng lộ; đã chuẩn bị sẵn sàng để cưới vợ ba tháng sau. Chứng “đau dạ dày” bỗng nhiên xuất hiện trên đường đi. Và tất nhiên, đoàn sẽ gởi anh về Hà Nội điều trị. Thời kháng chiến, có kẻ đặt tên đấy là “bệnh B quay”. Nếu bệnh xuất hiện sớm hơn tại trường 105 khi số gạch bỏ vào ba lô để tập leo núi tăng dần, với các triệu chứng thấp khớp, yếu tim, yếu phổi, thì xin phép mượn lại một danh từ của đồng chí Tổng Bí thư ngày 8-10 vừa qua dùng với văn nghệ sĩ, mà gọi đó là “bệnh sọc dưa”!
 
Nghị quyết 3, của Ban Chấp hành Trung ương khoá 7 Đảng ta, là nhằm sửa chữa cái “lộn xộn” từng có trong quá khứ, đưa đất nước tiến lên.
 
(Bài đã đăng trên báo SGGP)


-------------------------



Tập hợp các Video clip chôm xe mọi lúc mọi nơi

(Cảnh giác, chuyện không của riêng ai!)















Xem thêm:
Cand:     Cảnh giác với thủ đoạn bẻ cổ xe ga xịn
15:26:00 20/10/2010
Thống kê về tội phạm hình sự tại TP HCM cho thấy trong 6 tháng đầu năm, thành phố xảy ra 2.730 vụ phạm pháp hình sự, riêng trộm cắp xe gắn máy là 829 vụ. Sở dĩ bọn tội phạm trộm cắp xe máy "làm xiếc" thành công những chiếc xe tay ga đắt tiền được trang bị hệ thống khóa điện tử được cho là khá an toàn là bởi "nghiệp vụ" của chúng quá siêu đẳng.
Ngày càng nhiều video clip quay cảnh những chiếc xe tay ga đời mới đắt tiền như SH, Air Blade… bị những tay "đá xế" chuyên nghiệp bẻ cổ trong tích tắc được tung lên mạng Internet khiến nhiều người đang sở hữu những chiếc xe tương tự âu lo. Ai là người quay video clip? Trong lúc các cơ quan chức năng ráo riết truy bắt đối tượng gây án thì câu hỏi được nhiều người đặt ra là làm thế nào để tránh chiếc xe giá trị của họ không bị bọn xấu thổi bay như trong những đoạn video clip?  
Đoạn video clip bẻ cổ xe tay ga nổi đình nổi đám hiện nay xảy ra tại một shop thời trang trên đường Trần Hưng Đạo (quận 1, TP HCM). Phát hiện "con mồi" được dựng trước shop thời trang không có người trông coi, 2 gã thanh niên đi xe cùng màu (đỏ) tấp tới dựng xe sát chiếc xe mà chúng đang dòm ngó. Tại đây tên cầm lái mặc quần Jeans xanh, áo thun màu nâu, đội nón bảo hiểm đen, mặt gầy, tóc để dài kiểu Hàn Quốc vẫn ngồi yên trên xe. Tên ngồi sau mặc áo sơ mi trắng trông rất lịch sự khoan thai vào trong vờ xem hàng rồi trở ra bàn tán, nhưng thực chất là để cản tầm nhìn từ bên trong của nhân viên cửa hàng cho đồng bọn "tác nghiệp". Trong lúc trò chuyện, cười nói huyên thuyên nhằm tránh sự chú ý của những người bên trong cửa hiệu, tên ngồi trên xe máy thi thoảng dùng chìa khóa vạn năng thọc vào ổ khóa của chiếc xe cạnh bên rồi gồng tay bẻ ngược chiều kim đồng hồ. Sau 3 lần như thế, "điệp vụ" bẻ cổ của chúng thành công. Ngay lập tức tên ngồi trên xe chuyển qua chiếc xe vừa bẻ cổ đá chân chống, quay đầu xe và rồ ga dọt lẹ. Tên đồng bọn làm nhiệm vụ che chắn cũng mau chóng quay đầu xe biến mất trong sự ngỡ ngàng của… khổ chủ.

Một clip khác khiến cộng đồng mạng xôn xao là thước phim quay gã thanh niên đậm người ăn vận như nhân viên văn phòng lởn vởn cạnh chiếc xe SH màu mận chín mới cáu trong một hầm để xe. Sau một hồi lượn qua lượn lại với ánh mắt láo liên ngó trước nhìn sau, thấy không ai để ý đến mình, cảm nhận được sự an toàn, gã nọ mau chóng tiếp cận chiếc xe, bình thản lấy mũ bảo hiểm đội đầu rồi bất ngờ thọc chiếc chìa khóa được cấu tạo đặc biệt ngoáy ngoáy vài cái rồi mau lẹ quay đầu xe rồ máy… biến mất!
Thống kê về tội phạm hình sự tại TP HCM cho thấy trong 6 tháng đầu năm, thành phố xảy ra 2.730 vụ phạm pháp hình sự, riêng trộm cắp xe gắn máy là 829 vụ. Sở dĩ bọn tội phạm trộm cắp xe máy "làm xiếc" thành công những chiếc xe tay ga đắt tiền được trang bị hệ thống khóa điện tử được cho là khá an toàn là bởi "nghiệp vụ" của chúng quá siêu đẳng.
Mới đây, trong cuộc giao lưu, tuyên truyền pháp luật với tân sinh viên Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn, Trung úy Nguyễn Công Danh (điều tra viên Đội 4 - Đội chuyên trống trộm cắp xe thuộc Phòng CSĐT tội phạm về TTXH - Công an TP HCM), lưu ý đối tượng chủ yếu "đánh" vào những xe đắt tiền như Air Blade, Nouvo, SH…
Để chống trộm, chủ xe cài hệ thống chuông báo động điện tử, khi có người tác động vào xe thì còi điện tử sẽ hú to. Trong lúc nhiều chủ xe tự tin với hệ thống bảo vệ này thì bọn tội phạm chỉ cần sử dụng cục nam châm nhỏ để sát bộ phận chuông điện tử khiến thiết bị nhiễm từ và vô hiệu thiết bị.
Thực tế cho thấy có lẽ do ỉ vào camera an ninh nên bảo vệ các công ty, doanh nghiệp dường như chỉ quan tâm đến việc ghi thẻ xe. Và cũng do camera không có người giám sát nên mới có chuyện không ít vụ việc, bọn gian có nhiều thời gian để ra tay dù rằng trong khoảng thời gian dài ấy, chúng liên tục lởn vởn, thập thò trước "mắt thần".
Anh Nguyễn Trần Huy Vũ, chủ một doanh nghiệp chuyên cung cấp dịch vụ giám sát từ xa bằng thiết bị điện tử và cũng là độc giả của Báo CAND cho biết, không ít trường hợp, do nhân viên phụ trách bãi xe của các đơn vị công sở tự ý mua camera về lắp đặt ở nơi ngược sáng, thiếu ánh sáng nên không nhìn rõ mặt kẻ gian. Khi xảy ra vụ việc, cơ quan điều tra khó lần ra thủ phạm bởi đoạn video quay cảnh đối tượng "tác nghiệp" ở khoảng cách khá xa, nhìn không rõ mặt chúng.
Có một điều cần quan tâm là phần lớn xe gắn máy bị bọn trộm bẻ cổ, nhất là xe tay ga đắt tiền là do bãi xe không có người trông giữ hoặc có nhưng lại không ghi thẻ cho khách. "Nắm bắt được lỗ hổng này, bọn xấu trà trộn và tích tắc trổ tài. Xảy ra việc xe bị hô biến, khách đến giao dịch lãnh đủ vì không có gì làm bằng chứng để chứng minh mình gửi xe tại nơi này. Và đây là cơ hội để chủ cơ sở thoái thác trách nhiệm. Nếu đem vụ việc ra tranh chấp, kiện tụng thì nguyên đơn khó tìm được sự công bằng, làm mạnh lắm thì cũng chỉ được chủ dịch vụ chấp nhận bồi hoàn nửa giá trị chiếc xe".
Trao đổi đến đây, luật sư Nguyễn Văn Giáp (nguyên Thượng tá Công an TP HCM, Trưởng Văn phòng luật sư Nguyễn Văn Giáp - Đoàn Luật sư TP HCM), lưu ý: "Để an toàn, tốt nhất mọi người tẩy chay với mọi quán ăn, shop thời trang giữ xe cho khách mà không trao thẻ".
Việc trang bị cho chiếc xe cùng lúc nhiều ổ khóa chống trộm cũng là vấn đề đáng quan tâm. Trước đây nhiều người có thói quen khóa cổ xe bằng loại ổ khóa có thanh thép xỏ vào bánh xe nhưng bọn gian đã sáng chế ra công cụ bẻ khóa đặc biệt mà chỉ sau vài cú nhún trong khoảng chưa đến mười giây là chúng vô hiệu hóa ổ khóa.
Trung úy Nguyễn Công Danh lưu ý: "Vấn đề là phải khóa nhiều loại khóa để làm giảm nguy cơ, thời gian tác nghiệp của bọn xấu. Bởi chỉ cần sơ hở, trong tích tắc là chúng có thể hô biến chiếc xe của khách rồi. Nhưng quan trọng nhất là người dân hãy tự bảo vệ tài sản bằng ý thức phòng chống tội phạm cao độ, tuyệt đối không lơ là, chủ quan"

Thành Dũng




-------------------------

Gài độ